Sửa đổi Luật Quản lý nợ công: Không tính nợ của doanh nghiệp nhà nước vào nợ công

Chính phủ thống nhất phạm vi nợ công gồm nợ Chính phủ, nợ được Chính phủ bảo lãnh, nợ của chính quyền địa phương, không bao gồm nợ tự vay tự trả của doanh nghiệp nhà nước (DNNN), nhằm bảo đảm bình đẳng giữa các DN thuộc các thành phần kinh tế.

Theo cách tiếp cận của Ngân hàng Thế giới, nợ công được hiểu là nghĩa vụ nợ của bốn nhóm chủ thể bao gồm: (1) nợ của Chính phủ trung ương và các Bộ, ban, ngành trung ương; (2) nợ của các cấp chính quyền địa phương; (3) nợ của Ngân hàng trung ương; (4) nợ của các tổ chức độc lập mà Chính phủ sở hữu trên 50% vốn. Cách định nghĩa này cũng tương tự như quan niệm của Hệ thống quản lý nợ và phân tích tài chính của Hội nghị Liên hiệp quốc về thương mại và phát triển (UNCTAD).

Theo quy định của pháp luật Việt Nam, nợ công được hiểu bao gồm ba nhóm là nợ Chính phủ, nợ được Chính phủ bảo lãnh và nợ chính quyền địa phương.

Như vậy, khái niệm về nợ công theo quy định của pháp luật Việt Nam được đánh giá là hẹp hơn so với thông lệ quốc tế. Nhận định này cũng được nhiều chuyên gia uy tín trong lĩnh vực chính sách công thừa nhận.

Tuy có nhiều cách tiếp cận rộng hẹp khác nhau về nợ công, nhưng về cơ bản, nợ công có những đặc trưng sau đây: (1) Nợ công là khoản nợ ràng buộc trách nhiệm trả nợ của Nhà nước; (2) Nợ công được quản lý theo quy trình chặt chẽ với sự tham gia của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; và (3) Mục tiêu cao nhất trong việc huy động và sử dụng nợ công là phát triển kinh tế – xã hội vì lợi ích chung.

Xem thêm tại: 
http://tapchitaichinh.vn/…/no-cong-nguong-nao-la-an-toan-50…
http://www.misa.com.vn/…/…/Ban-da-hieu-ro-the-nao-la-No-cong

http://thoibaotaichinhvietnam.vn/pages/nhip-song-tai-chinh/2017-03-01/khong-tinh-no-cua-doanh-nghiep-nha-nuoc-vao-no-cong-41171.aspx